長所と短所

私の長所は、前向きなことと、熱心に仕事を学ぶことです。以前のプロジェクトでは、初めてロジスティックの分野のシステムを調べて査定しましたが、同僚と努力して学び、六週間で理解できるようになりました。また、チームワークよく働けます。いつも同僚や上司と仕事の相談をして、お互いに意見を交わしていました。そうすればアウトプットが高くなると思います。

短所は、時々集中することができないことです。そのため、自分の仕事がうまく進まないこともありました。それを克服するために、短い時間働いたあと、クラシックを聴いて、気分転換をするようにしました。これを続けたら、だんだん集中力が持続するようになってきました。

Advertisements

私の出身地の詳しい説明

私の生まれたところはベトナムのタンホアです。タンホアはハノイから南方面150キロにあり、人口は400万人ぐらいです。タンホアは緑(みどり)が多いですし、高いビルもありませんから,静かなところです。

タンホアは1年に春夏秋冬の4つ季節(きせつ)があります。1年で6月が一番暑いです。7月から10月まで雨が多くて、このごろ台風も洪水(こうずい)も増えています。洪水が起きやすい地域(ちいき)で暮(く)らしている人はとても大変で、特に農民です。でも、タンホアの人はいつも親切で、真面目です。

タンホアで有名な観光地はサンソンというきれいな海とプロウンというトレッキングが好きな人向けの所です。ただし、タンホアで、サンソンは一番大きくて、夏になると、たくさんの人が旅行にきます。それに、プロウンで、トレッキングはもちろん、風光(ふうこう)明媚(めいび)と段々(だんだん)畑(ばたけ)も仰ぎ見(あおぎみ)られます。プロウンを訪(おとず)れるのに最適な時期は6月と10月の中旬です。ところで、タンホアには、おいしいものもたくさんあります.タンホアの人気のある食べ物といえば、やはりネンチュアとチャトムがすぐ頭に浮(う)かぶ。

タンホアはとても魅力的(みりょくてき)な所です。皆さん、遊びに来てください。

日本とベトナムに違い

私は、もう一か月日本の東京に住んで、生活にだいぶ慣(な)れましたが、日本のことがあまり詳(くわ)しくわかりません。だけど、インターネットによる情報はもちろん、日本へ来た友達の話も聞いて、日本の知識(ちしき)を増(ふ)やしました。それに、日本に住めば住むほど自分で日本のことがだんだん実感(じっかん)できます。そこで、日本とベトナムのことを比べ(くらべ)続けて、色々違いことを見つけます。

私にとって、日本で一番強い印象は完全(かんぜん)な交通のインフラシステムのおかげで、国民の皆さんは公共(こうきょう)交通(こうつう)機関(きかん)が使えることです。それに、政府(せいふ)の管理ばかりでなく国民の公共教育も重視(じゅうし)するため、ほとんど一人ずつが規則にそくしています。そんな便利な生活なのに、どうして不満な人がいるのでしょうか。しかし、ベトナムは反対(はんたい)だと思います。もっとも、不十分な公共インフラシステムによって、国民は自分の設備を使わなければなりませんので、大変です。それなのに、生活は楽しいことがたくさんあります。

ところで、もし日本とベトナムとどちらの生活が好きかと聞かれたら、答えが出ません。便利な物質(ぶっしつ)も必要だけど、精神も大切だと思いますから。

皆さんの考えはどうでしょうか?

日本語学習について

私は、外国語が大好きですから、よくたくさん新しい言葉を勉強したいです。「日本語は世界で一番難しい言語の一つです」と言われましたが、勉強したいだと思います。

最初に日本語を勉強したのは二年前です。先生は私たちよりとても若いですから、よく楽しいことを教えてくださいました。そして、いつも日本の食べ物をくださいました。その時間はとても面白かったですが、日本語のことは何も覚えられませんでした。漢字は全然読めませんし、カタカナ語も書けませんし、ひらがなは半分ぐらい書けませんでした。

去年、仕事のために、日本語を集中的に勉強したかったので、ブリッジエンジニアコースに登録しました。おかげさまで、私はこのコースに参加させていただいています。

コースの最初のフェーズは、ダナンで四か月勉強していました。でも、私はオンサイトに行かなければなりませんから、一か月遅く参加しました。

初めの日、クラスメートの皆さんは何でも分かりましたが、私は何も知りませんでした。それで、いつも緊張しました。その時どうしようもないが、私は一所懸命毎日宿題も全部したり、次の日の言葉も覚えたり、体力も鍛えたりして、だんだんクラスのスピードに追(お)い付(つ)けました。

今、私が日本の東京で最後のフェーズに参加しています。ダナンで勉強していたとき、先生はベトナム人も日本人もいましたが、ここでは先生が日本人ばかりです。先生の教え方も変わっています。それから、日本人の話をなかなか理解できません。日本には速口の人がたくさんいるからです。

私は早く日本語が使えるようになりたいとおもっていますから、最適(さいてき)な勉強法を頑張って調べていて、日本語でニュースも聞くようにしています。

旅行の思い出

大学を卒業した時、私は友達と一か月でベトナムのいろいろな所へ行きました。そのとき、安全のために、私たちは男性の髪形にしておいて、少しお金を持って、ハノイから南の方面へ出発しました。

列車やバスやボートで10県以上へ観光に行きました。時々バイクをレンタルして、近くのところへ行ってく、途中でバイクのタイヤがパンクしてしまいました。夏の一番熱い時間でしたから、とても大変でした。私たちは何も分かりませんでしたから、近くにいた人に聞きました。運よくみなさんから教えてもらいました。

その行ったところで、一番好きなところはフエです。フエで、新しい友達ができましたし、面白い思い出もたくさんありました。

フエはベトナムの古い首都で、有名な遺産がたくさんあります。あちらで、私たちの友達のおじさんは駅に迎えてきて、ホテルも調べておいてくれました。でも、おじさんのうちへ伺ったとき、皆さんが飲み会をしていましたが、私たち2人に大きいホットポットを作ってくれました。私たちはまず「これはすごく多い…」と言いましたが、おじさんは「どうぞたくさん食べてね…」と言いました。30分ぐらいのあと、びっくりしてホットポットを全部で食べましたから、おじさんが大きい声で「ははは、すごい、すごい、ここはあなたたちのうちですよ。ホテルの予約を取り消しましょう」。だから、私たちは一週間ぐらい楽しくおじさんのうちに泊まっていました。

ある朝、おじさんのお子さんといっしょにコーヒーショップへ行きました。コーヒーショップに着いたばかり、席を探す間に、知らない二人が英語で「おはようございます」と言いました。その二人はアメリカ人とラオス人だと思いました。そして、私たちと熱心にお喋りしていました。10分ぐらいのあと、韓国人の女の人が来て、「おはようございます」とあいさつしました。そのとき、みんなで「へええ…」と言って、間違えられたことが分かりました。私たち二人はベトナム人です、韓国人じゃありません。それから、その二人の1人もベトナム人です、ラオス人じゃありませんでした。それから、私たち5人は楽しくお喋りして、フエのいろいろな所へ行って、おいしいものをたべました。

今、皆さんは別々の所に住んでいますが、よく連絡しています。私たちにとって、フエには二つ目のうちがありますから、ぜひもう一度いっしょにフエへ行きたいと思います。

私の趣味

私の趣味は山に登ることです。ベトナムで時間があるとき、友達といっしょに、山に登りました。今、日本の東京に住んでいますので、いろいろな所へ行って、日本の山に登りたいです。

山に登ると、ストレスが発散できます。山に木がたくさんありますし、大変な仕事や嫌なことも忘れられます。

七年前に、ベトナムの一番高い山に登りました。登る前は、「登れないなあ」と思いました。その時はとても寒かったです。でも、最後にガイドといっしょに登れました。嬉しくて「やった」と大きい声で言いました。日本で、富士山に登りたいですので、絶対友達と行こうと思います。

日本語で自己紹介

初めまして、私はホアと申します。今年32歳です。ベトナムのハノイから参りました。今東京の板橋区に住んでいます。そして、メロス言語学院で日本語を勉強しています。

大学で、応用数学の勉強をしました。そして、コンピューター関係のこともたくさん勉強しました。大学を卒業した時、英語の先生やN.G.Oのスタッフやビジネスアナリストもしました。

ハノイにいたとき、FPT会社でビジネスアナリストの仕事をしていました。ビジネスアナリストの仕事が大好きですから、勉強した後も同じことをしたいと思います。日本語が話せれば、日本人のお客さんとよくシステムの要件を直接に相談できると思います。ですから,今日本語を頑張って勉強しています。

どうぞよろしくお願いいたします。

Mất mát…

Đôi khi tôi tự hỏi bản thân: Mất mát là gì vậy?

Đôi khi tôi nhìn những người xung quanh, chứng kiến những mất mát của họ, cảm thấy lòng chùng xuống…

Những mất mát trong đời mình, liệu cố níu giữ thì có thể trở thành không mất mát không? Liệu chấp nhận sự mất mát đó thì có tốt hơn cho bản thân, cho thứ/ người mà mình đánh mất không?

Những ngày tháng 10, trời thu trong mát với chút nắng nhẹ kèm gió phởn phơ khiến những người dễ rung động cảm thấy thật yêu, thật lãng mạn. Còn đối với những người đã, đang trải qua sự mất mát, hoặc cảm thấy có điều gì đó đang dần tuột khỏi tay… mùa này chẳng bao giờ dễ chịu.

Dù chấp nhận đó, dù quyết tâm đó, nhưng bao giờ sẽ cảm thấy thanh thản, như nằm trên thảm cỏ mướt mắt ngắm những đám mây nhởn nhơ trôi trên bầu trời cao xa kia…

Dẫu biết – sinh-lão-bệnh-tử là quy luật của tự nhiên, chẳng ai có thể đi ngược hoặc đi ra khỏi cái vòng đó. Chỉ khi người ta chấp nhận nó là thế thì mới có thể tiếp tục những bước chân về phía trước.

Có những sự ra đi là thanh thản, có những sự mất mát – quả thực là mất mát.

Đồ rằng theo thời gian, mỗi người sẽ dần quen với những cảm giác như thế này, nhưng khi nào còn nghẹn ngào, còn thổn thức, ta biết mình đang sống rất thực với kinh nghiệm của bản thân mình. Đi vào nó để hiểu, để chấp nhận vây.

Thảng thốt…

Nếu một ngày bạn chợt nhận ra xung quanh mình chẳng có ai?

Nếu bạn chợt tìm mãi không ra một người để cầu cứu khi ở trong tình trạng thở không ra hơi?

Nếu bạn đã cố gắng liên lạc tới người cuối cùng có thể mà bạn tin rằng họ sẽ đến bên cạnh và ở đó lúc bạn cần?

Sẽ ra sao nếu tất cả những điều trên xảy ra vào cùng một thời điểm, khi mà trước mắt bạn là khoảng không tối đen, không thể với tới một chút ánh sáng le lói…

Cuộc sống dù chầm chậm trôi hay thoăn thoắt như tàu cao tốc thì bên bạn vẫn luôn tồn tại một số mối quan hệ nhất định. Khi bạn vui, có lẽ họ cũng vui – khi bạn buồn, dù họ đang cười rất tươi bạn cũng chỉ thấy một màu xam xám buồn. Ừ, bạn vẫn nghĩ vậy, nghĩ rằng mình đang sống một phần của mọi cuộc sống xung quanh và ngược lại…

Ở một nơi kia có cô gái tính tình rất vui vẻ, cởi mở, hòa đồng trong hầu hết các nhóm bạn. Cuộc sống của cô tràn ngập màu sắc thú vị, đến nỗi mọi người xung quanh chỉ cần nhìn thấy cô là đã cảm nhận được không gian đầy nhựa sống.

Chuỗi ngày mùa thu của năm ấy – cô không thể nhớ – mối tình khắc cốt ghi tâm bắt đầu rời xa cô, cuộc sống của cô tụt dốc, những mảng xám, mảng đen bắt đầu len lỏi trong bức tranh muôn màu sặc sỡ. Nhiều khi cô thấy mình vô dụng, nhiều khi cô nghĩ mình chẳng thể tự làm gì ra hồn… Cô tuyệt vọng…

Vẫn nhớ, thời gian là toa thuốc quý giá của cuộc đời, nó dần xoa dịu vết bỏng trong lòng cô… Cô cảm nhận mình đang lớn lên – tự lớn lên, cuộc sống quý giá ngày nào quay trở lại…

Nhưng…

Viết…

Thói quen của những người trẻ bây giờ là gì nhỉ? Có phải là…Viết?

Tôi tự động viên bản thân mình, cứ viết đi, linh tinh cũng được, mà có dở thì cũng không sao…

Bạn viết khi nào?

Khi vui, khi buồn, khi cảm xúc trào dâng đến độ không kìm được nữa, phải xả đi đâu đó? À ra thế, vậy là cứ bút, cứ giấy nguệch ngoạc, có khi chỉ vài chữ, nhiều thì vài câu mà tràng giang đại hải thì viết mãi không ngưng.

Có những bài viết tôi thấy tâm đắc lắm, viết xong cứ ngồi đọc đi đọc lại, rồi tủm tỉm cười. Mình viết cũng không đến nỗi nào, có khi viết sách cũng được đến nơi. Cũng có những bài, viết xong vứt một xó, chưa bao giờ ngó lại, mà có khi nó sẽ bị hắt hủi đến khi tôi lìa đời cũng nên – cứ như mĩ nữ được tuyển vào cung vua rồi không bao giờ được vua đoái hoài đến vậy. Éo le!

Nói thật, từ bé tôi đã cảm thấy mình không có mấy hứng thú với văn chương, hệ quả này có lẽ được nuôi dưỡng từ một nền giáo dục ưu tú của nước nhà. Thầy cô thi nhau định đoạt cho ý nghĩa của các bài viết, câu thơ như kiểu cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy vậy. Ý tác giả là thế này, luận điểm chính là thế kia, cứ nhớ những giờ học văn đó mà tôi cảm thấy sợ, và thán phục mình… Sao lại ngồi nghe say sưa mãi đến vậy, nghe mãi cũng vẫn chẳng đọng lại được chút cảm nào cho bản thân… Tiếc!

Tiên trách kỷ, hậu trách nhân… Bản thân tôi cũng không nằm ngoài vòng lao lý của cái sự cảm văn thơ khô như cành cong không lá trơ chọi giữa mùa đông phủ đầy tuyết trắng. Xót xa làm sao! Bản thân mình sao không tự tìm tòi lấy mà còn ngồi đổ vấy cho người khác? Quả là không chấp nhận được!

Thật buồn vì bản thân không có nổi quyển nhật ký cho ra hồn. Tôi cứ mãi ôm khư khư cái sự tự cao tự đại về cái đống màng não của mình:

– Nó hẳn phải lớn lắm, theo nghiên cứu “của ai đó?!” thì mỗi người mới dùng chưa đến 1/10 não bộ thôi mà. Cứ thoải mái mà ghi nhớ tiếp vào, sao phải viết ra làm gì cho tốn mồ hôi công sức?!

May thay, cuộc sống tưng tửng của tôi còn rất nhiều người xung quanh để tôi học hỏi. Những người đọc rất nhiều và cũng thường xuyên viết… Cuối cùng tôi cũng tìm được dòng tác phẩm ưng ý cho mình, biết cảm hơn với đời và đôi khi…VIẾT.